Khi tôi viết lên những dòng này thì Cuộc thi viết, phóng sự ảnh "Người Đà Nẵng" mới qua đợt trao giải lần hai. Cuộc thi do Đảng ủy khối các cơ quan thành phố phối hợp cùng Công Thông tin điện tử thành phố tổ chức từ ngày 24/4/2015 đến ngày 18/12/2015. Thông qua cuộc thi này, Ban tổ chức cuộc thi mong muốn phát động phong trào viết và sáng tác các hình ảnh gắn với thực tế nhằm tuyên truyền gương người tốt, việc tốt, hành động đẹp trong thực hiện chủ đề năm 2015 của thành phố Đà Nẵng "Năm văn hóa, văn minh đô thị", khơi dậy tình yêu quê hương và cảm nhận đối với những đổi thay của thành phố.
Cuộc thi ưu tiên cho đối tượng đầu tiên là Đoàn viên thuộc Khối các cơ quan thành phố, qua đó tạo môi trường giao lưu đoàn kết rộng khắp giữa các tổ chức đoàn; tạo cơ hội để đoàn viên thể hiện khả năng, giao lưu học hỏi và tích cực tham gia các hoạt động do Đoàn tổ chức.
Hơn 120 bài viết của 2 đợt đã lựa chọn ra 80 bài để Ban giám khảo gồm những nhà văn, nhà nghiên cứu có tên tuổi của thành phố chọn chấm. Qua đó, đã chọn ra những bài viết để trao giải, với cơ cấu giải cho mỗi đợt là 1 giải Nhất, 2 giải Nhì và 3 giải Ba.
Điểm qua một số bài viết đoạt giải của 2 đợt đầu, có một cảm nhận là các tác giả, mà đa số là còn khá trẻ, có cùng một điểm chung là rất yêu và tự hào về Đà Nẵng, một tình yêu, một sự tự hào chân chất, mộc mạc, không hề giả tạo. Những tình cảm đó thể hiện trong từng câu chữ, đoạn viết. Và có cảm giác như cuộc thi này là cơ hội để các bạn ấy thổ lộ, bộc bạch hết tình cảm của mình về Đà Nẵng, một thành phố họ đang sống, đã sống và thậm chí chỉ ghé qua.
Tình yêu Đà Nẵng không phân biệt người Đà Nẵng gốc hay là“người ở nhờ” Đà Nẵng như tựa bài viết đạt giải Nhì đợt hai của Nguyễn Thị Hoài Thu, Chi đoàn Trung tâm Y tế dự phòng Đà Nẵng. Câu chuyện kể về một cô gái, tuy không phải là “người Đà Nẵng gốc" nhưng lại yêu Đà Nẵng như ruột thịt. Cô yêu Đà Nẵng bởi vì những con người xung quanh dễ thương và gần gũi, dù rằng cô chỉ là một người ở nơi khác đến “tá túc” nhưng sự gần gũi, thân thiện đã xóa tan đi mọi lo âu, nghi ngờ về cái nơi tưởng như xa lạ nhưng gần gũi đến lạ. Và“ Cái cảm giác xa lạ trong cô đi đâu mất! Ngày cô khăn gói lên thành phố cô mang theo nỗi nhớ bạn bè, người thân quê nhà. Trong kỳ nghỉ lễ đầu tiên về quê, cô lại mang theo nỗi nhớ thành phố nơi cô chỉ vừa mới đến! Cô lại thèm nghe tiếng xe cộ qua lại trong đêm, tiếng cô bán hàng rong, tiếng chổi quét rác xào xạc của người công nhân. Và cô thốt lên ”…. Đà Nẵng “giỏi” đi vào lòng người thật!”
Đoạn kết của câu chuyện đã nói lên hết tình cảm của cô với nơi mình “tạm trú” này: “…Bây giờ trong mỗi chuyến đi công tác khi được hỏi từ đâu đến, cô như không dấu được sự tự hào “tôi đến từ Đà Nẵng”. Cô tự cho mình cái quyền đó, vì với cô, người Đà Nẵng đâu phải chỉ là người sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng, chỉ cần là người yêu thành phố này, hòa nhịp cùng những nốt thăng, nốt trầm của thành phố thì đã là người Đà Nẵng rồi!”.
Cũng là một người không sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng nhưng bạn trẻ Trần Thị Tùng, Chi đoàn Bào hiểm xã hội thành phố chọn Đà Nẵng làm “bến đậu” sau khi ra trường, đã thổ lộ tình yêu Đà Nẵng của mình trong bài “Một chút tàn mạn về Đà Nẵng tôi yêu”(bài viết đạt Giải Nhì đợt 1). Tùng viết: "Do yêu cầu của công việc nên tôi đã đi được nhiều nơi ở đất nước nhưng trong tôi, Đà Nẵng lúc nào cũng đẹp nhất, không biết tôi đã “thiên vị” Đà Nẵng hay vì mình dành cho Đà Nẵng một tình yêu đặc biệt nên ở Đà Nẵng cái gì cũng đẹp và đi đâu rồi tôi cũng muốn nhanh được về với thành phố." Vậy đó, những người nói theo dân gian là “ăn nhờ ở đậu” lại có tình cảm đặc biệt sâu sắc về thành phố của mình tá túc quả là không phải ai, kể là người bản địa cũng có được. Thế mới biết, đất và người Đà Nẵng có sức hấp dẫn đến nhường nào. “Một năm xa Đà Nẵng mà tôi thấy như lâu lắm, nhớ Đà Nẵng vô cùng….nhớ con người Đà Nẵng với giọng nói mới chân chất mộc mạc nhưng lại yêu mến làm sao. Mới nghe qua có lẽ ai cũng nghĩ rằng Đà Nẵng là quê hương, là nơi chôn nhau cắt rốn nên tôi mới yêu, mới nhớ Đà Nẵng đến thế…Nhưng không, tôi sinh ra và lớn lên ở Quảng Trị. Còn Đà Nẵng là nơi tôi có may mắn học tập, sinh sống và công tác trong hơn 15 năm, khoảng thời gian chưa phải là dài nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy mình gắn bó, yêu thương và cũng không biết Đà Nẵng đã trở thành “quê hương” thứ hai của tôi từ bao giờ …”Và “vượt lên vẻ đẹp của phố phường núi non, sông biển đó là vẻ đẹp của tình người, của con người Đà Nẵng. Không ngọt ngào, khéo léo như người miền Bắc hay xô bồ như người miền Nam, những con người Đà thành lại “ăn cục nói hòn”, chân chất, giản dị nhưng lại chân thành, mến khách, tốt bụng đến kỳ lạ”…
Bài “Biển Đà Nẵng dấu ấn trong lòng tôi”, bài viết đạt giải Nhất đợt I của cuộc thi. Tác giả bài viết là Lê Thị Thu Thanh, Đội 2 – Bích Khê – xã Triệu Long-Huyện Triệu Phong (Quảng trị) một người hoạt toàn không “dây mơ rễ má” gì với Đà Nẵng mà chỉ là một du khách, vì yêu quý Đà Nẵng mà viết lên tình cảm của mình về Đà Nẵng qua những dòng cảm nghĩ sâu sắc về biển Đà Nẵng. Tuy chủ đề cuộc thi là viết về “Người Đà Nẵng” nhưng bài viết vẫn được Ban giám khảo trao giải Nhất. Có lẽ đó là do, tuy bài viết chủ yếu là ca ngợi biển Đà Nẵng nhưng chỉ cần miêu tả “thấp thoáng” cảnh vật, con người mà tác giả đã làm cho người đọc thấy cái đẹp của biển Đà Nẵng luôn gắn với yêu tố con người, mà bao trùm hơn, đó là ý thức và hành động của người Đà Nẵng. Cô viết: “Tôi đã có dịp đi đến nhiều bờ biển của đất nước nhưng quả thực chưa nơi nào để lại ấn tượng mạnh mẽ trong tôi nhiều như ở biển Đà Nẵng. Những chuyến đi để lại cho mỗi người những cảm nhận thật khác nhau còn riêng tôi, tôi muốn nói đến Đà Nẵng với 2 từ “tuyệt vời” nhất!”. Cùng với những miêu tả, cảm nhận với những câu từ mượt mà, như âu yếm, vuốt ve để ngợi ca vẻ đẹp đầy quyến rũ, mê hoặc của biển Đà Nẵng, tác giả đã khắc họa được nhân tố làm nên cái đẹp của biển Đà Nẵng: ”Tôi yêu biển Đà Nẵng như thế đó, để giữ được bãi biển sạch đẹp như ngày hôm nay, phải nói rằng chính quyền và người dân Đà Nẵng rất có ý thức và nhiều biện pháp hay bảo vệ môi trường biển. Đó là sự hy sinh thầm lặng của công nhân Công ty Môi trường đô thị Đà Nẵng tham gia dọn dẹp vệ sinh bãi biển liên tục mỗi ngày. Và còn đó hành động rất đẹp đáng tuyên dương của ông Trần Xuân Mạo (70 tuổi, ở tổ 4, phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng) vẫn thức dậy từ sáng sớm để ra bãi biển gần nhà nhặt rác đến trưa mới về. Hàng trăm thứ rác trôi nổi trên biển dù nhỏ, thối bẩn được ông Mạo nhặt và phân loại. Từ khi có ông, bãi biển Nam Ô trở nên sạch hơn hẳn so với trước đó”. Rồi các bạn trẻ trong CLB Vì biển xanh đốt chung ngọn lửa đam mê cùng xắn tay áo nhặt từng cọng rác làm sạch bãi biển đã mang lại một luồng gió mới, trở thành nét đẹp trong lối sống hành động của tuổi trẻ. Bên cạnh “chất văn học” trong cách miêu tả là “chất chính trị xã hội” khi nói về những con người về chủ trương chính sách của thành phố. Các hoạt động bảo vệ, làm đẹp bãi biển Đà Nẵng như tác giả nói:“ không chỉ tạo cơ hội cho thế hệ trẻ và người dân hiểu rõ hơn về bảo vệ môi trường, xây dựng nếp sống thân thiện với môi trường, mà còn giúp tăng cường sự phối hợp giữa cộng đồng, chính quyền địa phương, cơ quan, đoàn thể và các tổ chức, cá nhân trong công tác vệ sinh môi trường biển; thực hiện chiến lược phát triển biển bền vững, góp phần gìn giữ môi trường biển, bảo vệ sự đa dạng sinh học của bờ biển, nâng cao chất lượng cuộc sống và sinh kế cho cộng đồng dân cư ven biển trên địa bàn, đồng thời thu hút khách du lịch đến thưởng ngoạn và thư giãn tại bãi biển Đà Nẵng.”
Bài viết đạt Giải Ba đợt2 “Tình yêu bên dòng sông Hàn” của Nguyễn Thục Anh, Đoàn Sở Tài nguyên và Môi trường lại khai thác tình yêu Đà Nẵng và người Đà Nẵng ở một góc độ khác. Tác giả, với giọng kể mộc mạc, tự nhiên nói lên tình yêu rất thật của mình dành cho mảnh đất, con người của thành phố quê hương. Bài viết bao gồm những mảnh ghép được kết nối với nhau bởi một “dải lụa” đẹp là con sông Hàn thơ mộng. Qua đó, toát lên được tình cảm đặc biệt của người viết dành cho thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên. Đà Nẵng đã gắn liền với tuổi thơ của cô, nơi có mối tình đầu, cũng là nơi những thay đổi chuyển mình thần kỳ và ngoạn mục xung quanh cái nền mang yếu tố“điểm nhấn” là đôi bờ sông Hàn, nơi có những buồn vui, trải nghiệm và cả nỗi nhớ thương da riết mỗi khi đi xa. Và cuối cùng “tôi đã tốt nghiệp ra trường vào Sài Gòn làm việc và quay về lại bên sông Hàn, vì mảnh đất này có biết bao điều để thương, để nhớ. Hình ảnh những đêm trăng của những năm tháng thành phố còn nghèo với những mái nhà chồ nhấp nhô ven sông, của những con thuyền mịt mờ trên sóng nước năm xưa mãi là những hoài niệm sâu lắng không thể nào quên. Tôi quyết định trở về với Đà Nẵng quê mình, về với dòng sông tuổi thơ và tôi hạnh phúc vì quyết định của mình”. Đà Nẵng luôn ở trong tim tôi và trong tim của những người con xa quê!”.
Cuối cùng, không thể không nói đến bài viết “Đà Nẵng trong lòng tôi”, bài đạt giải Nhất của đợt 1 cuộc thi của bạn Vũ Thị Mai Hương-Sở Tài Nguyên và Môi trường. Bài viết đã làm toát lên được vài trò, vị trí quan trọng của những nhân tố làm nên một thương hiệu “ Đà Nẵng đáng sống” hôm nay. Mỗi cá nhân, mỗi người dân là nhân tố quan trọng quyết định sự thành công đó. Mai Hương bộc bạch:“ban đầu, tôi muốn viết về một người quét rác trên đường Đống Đa, bởi chú ấy vô cùng tận tâm với nghề. Nhiều lần nhìn chú quét rác, tôi có cảm giác con người này xem việc làm sạch các con phố, tuyến đường là sở thích, là trách nhiệm. Tôi ấp ủ viết về chú bởi thành phố chúng ta, rất cần những con người tâm huyết với nghề, có trách nhiệm với cộng đồng, với xã hội cho dù họ ở vị trí, cấp bậc nào, làm công việc gì. Tuy nhiên, mong muốn của tôi không thể thực hiện được khi mà chú từ chối viết về mình, bởi chú chia sẻ, chú cũng như hàng trăm công nhân quét rác khác, đang ngày đêm thực hiện nhiệm vụ, chú không có gì khác biệt từ những con người bình dị như người quét rác, anh chị công nhân vệ sinh môi trường…”. Những Người Đà Nẵng bình dị, dễ thương mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu trong thành phố này, chính là những ngườiđã làm đẹp hơn cho một Đà Nẵng thân thiện, gần gũi và hiền hòa. “Người thân bạn bè ở Bắc, ở Nam cứ thắc mắc rằng: Ở Đà Nẵng chi lạ, để đồ trên bờ mà tắm biển không sợ mất, gửi xe và tắm nước ngọt thì quá rẻ, đi đường thì người dân dễ thương quá trời đất, hỏi đường lúc nào cũng thật thà và nhiệt tình, có người còn chạy xe theo sợ họ không hiểu; công an thì hiểu và thông cảm, nếu xe ngoại tỉnh đi phạm lỗi ngược chiều lần đầu mà các chú chỉ nhắc nhở và hướng dẫn…Cái tình người Đà Nẵng là vậy, mộc mạc, chân thành và sâu sắc vô cùng”.
Xin lấy đoạn kết của bài “Đà Nẵng trong lòng tôi” để thay cho lời kết cũng như đánh giá ban đầu về sự thành công của Cuộc thi viết này:“…không ai khác mà chính mỗi người dân Đà Nẵng hãy là một đại sứ để quảng bá hình ảnh về quê hương, con người nơi đây. Không cần phải những pa-nô, áp phích, đoạn phim hay những câu slogan hay, hoành tráng, mà chính cách sống, cách hành xử, tình cảm chân thật, nhiệt thành, có trách nhiệm giữa mình với bạn bè trong và ngoài nước, giữa mình với thiên nhiên và trên hết là tình yêu quê hương đất nước sẽ là cách quảng bá hay nhất, ít chi phí nhất và đơn giản nhất mà mỗi người dân Đà Nẵng có thể thực hiện được.”
DÂN HÙNG
Chưa có bình luận ý kiến bài viết!